Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

Trong một chiều mưa lang thang trên mạng, chợt phát hiện cơn sốt "dạy trẻ thông minh sớm theo phương pháp Glenn Doman", tự nghĩ thật sự có bao nhiêu người hiểu về phương pháp này, bao nhiêu người đi đến cùng, hay chỉ là đâm đầu lao theo hiệu ứng đám đông trong “cơn lốc xoáy dạy con thông minh sớm” ?

Flash card hay không flash card?
Mẹ A. có 2 cô con gái, khi sinh bé thứ 2 cũng là lúc phong trào dot card, flash card theo phương pháp giáo dục sớm Glenn Doman nở rộ như nấm sau mùa mưa, các hội nhóm Glenn Doman ra đời ào ào như thác lũ với hàng nghìn thành viên, mẹ A cũng lọ mọ join các group này, hì hục tìm hiểu dot card, flash card hòng mong dạy con biết đọc sớm, thông minh sớm, sau này có cơ hội trở thành thần đồng, thiên đồng vang danh với thiên hạ.
Mẹ A. kể, có lần cho cô nhóc lớn sang chơi nhà cô em họ vì lâu lắm mấy bé con chưa có dịp gặp nhau. Sang đến nơi, mẹ A. choáng vì thấy khắp nhà cô em dán đầy flash card đủ loại, dán từ quanh giường trong phòng ngủ, tới nhà tắm, phòng ăn. Thấy vẻ mặt của mẹ A., cô em họ hào hứng “Em dán khắp nhà thế này để dạy con đấy. Giờ bé nhớ giỏi lắm, chỉ từ nào là biết ngay từ đó”. Vừa kể, cô em vừa biểu diễn cho mẹ A. thấy ngay luôn: “Này Tôm, đây là từ gì hả con?” – “cay”; “còn từ này?” – “mặn”, “từ này nữa?” – “giòn”… 2 mẹ con cô em cứ thế vòng khắp nhà, và mẹ A. phải công nhận, bé Tôm nhớ giỏi thật, từ nào mẹ chỉ cũng đọc vanh vách. Rồi tự hỏi, Tôm đọc vanh vách như thế thì được gì?!
Tôm 3 tuổi rồi mà vẫn được mẹ đút cháo cho ăn, ăn rất nhanh hết vèo một bát cháo to vì Tôm chỉ nuốt ực ực là xong. Tôm không biết ăn hoa quả nếu mẹ không say sinh tố hoặc nghiền nát ra.
Tôm có lẽ chưa bao giờ ăn quả khế hay chanh thì sao hiểu được từ “chua”? Ớt thì chắc chắn Tôm lại không thể nào ăn được thì chỉ một từ đơn giản cay thì sao bé hiểu được thế nào là “cay”? Thiết nghĩ nếu mẹ Tôm dạy Tôm từ "đắng" hoặc "ngọt"  thì hợp lý hơn vì Tôm sẽ biết cảm giác đắng tê lưỡi hay vị ngọt ngọt của sirô đối với bé những khi trái gió trở trời, Tôm không khỏe phải uống thuốc ?
Nghe mẹ Tôm hào hứng kể, hai mẹ con có thể ngồi cả ngày đố nhau những thẻ từ mà không chán, mẹ A. tự hỏi thế Tôm không ra ngoài chạy nhảy à, trong khi bọn trẻ con bằng tuổi Tôm đang chạy ầm ầm vui đùa hò hét ỏm tỏi bên ngoài sân chơi kia?

Vẫn biết cũng có nhiều mẹ bỏ ra rất nhiều tiền để mua học cụ như cô em họ nhưng chỉ được dăm bữa nửa tháng, vốn từ cạn, hết flash card mới, quanh đi quẩn lại chỉ bấy hiêu đó thôi nên con chán, thấy flash card là ngoảnh mặt đi, mẹ chán, thế là đống học cụ bỏ xó, may mắn thì đem thanh lý có người mua. Và trong vô số bố mẹ theo phương pháp Glenn Doman, có bao nhiêu bố mẹ thực sự hiểu và biết cách áp dụng phương pháp này một cách thông minh, linh hoạt, hiệu quả, có bao nhiêu người đi đến cùng, và còn bao nhiêu người "chóng chán cả thèm".

“Con tôi cần nhiều thứ hơn là flash card”
Với mẹ A. thì khác, mẹ A. không áp dụng theo Glenn Doman một cách cứng nhắc hay flash card hay gì khác,mẹ A. chọn dạy con tôi thông minh sớm theo kiểu bình thường bao đời nay, đơn giản là dạy con tôi thành một em bé bình thường, biết cười đùa, vui vẻ, biết tận hưởng cuộc sống, biết mè nheo nhõng nhẽo "bạn B. ghẹo con kìa", biết bẽn lẽn thưa "bạn C. khen con đẹp gái me ơi, mà sao hôm bữa mẹ bảo con đẹp giai ?", biết cuộc sống xung quanh mình có những gì xảy ra và bi bô tập nói, tập diễn tả theo cách nghĩ của bé, bé quan sát những gì đang diễn ra với lăng kính ngồ ngộ, là lạ của bé.
Thế nên, thay vì cầm những tấm thẻ dí vào mặt bè, mẹ A. đưa bé con đi bơi, đi công viên vừa dắt tay bé đi bộ tập thể dục vừa chỉ cho con thấy con cá bơi trong hồ và nói "cá", "xanh", "vàng.. cái nụ kia sắp nở thành bông hoa và diễn tả thế nào là nụ, thế nào là bông, sắc nào là hồng, đỏ là ra sao ? Còn biết bao nhiêu trong cuộc sống là vô vàn bài học sống động, đầy chất thơ cho tuổi thơ của bé thêm phần lưu luyến, cũng như ta thường nhớ về hương thơm của hạt lúa vừa trổ đòng, cái ngai ngái, hăng hắc của khói ban chiều bay lững lờ, cho con ngồi xe đạp mẹ chờ phóng vèo vèo cho tóc tung bay, cho gió phả vào mặt để biết thế nào là mát thế nào là sảng khoái, cho con thấy đàn vịt lạch bạch nối đuôi nhau đi trên bờ ruộng thế nào để bé cười phá lên khi biết ý nghĩa của chữ "dáng như vịt bầu" mà mẹ thường trêu bố…

Mẹ A. chọn chỉ cho con cách phụ giúp việc nhà như nhặt rau, lấy đồ dù tay bé còn vụng về, lóng ngóng, mẹ A. cười mỉm, mặt rạng ngời hạnh phúc khi thấy bé tự ngồi xúc ăn, vương vãi chút ít ra bàn, tự tận hưởng bữa cơm gia đình thay vì phải bón cho bé từng muỗng từng muỗng một hết 1 bát cháo rõ to mặc dù bé đã 3-4 tuổi…
Mai này nếu tôi dạy con chắc hẵn tôi cũng sẽ như mẹ A. sẽ dạy con bằng những flash card thực tế của cuộc sống thân quen, sôi động diễn ra mỗi ngày thay vì dùng những tấm thẻ vô tri vô giác. Tôi chọn sẽ chỉ dạy con đọc khi tư duy, nhận thức của con đủ phát triển để con hiểu những gì con đọc lên và chỉ khuyến khích bé tự suy nghĩ, tự nói lên quan điểm của mình và phải tôn trọng và định hướng những suy nghĩ khác biệt của bé chứ không phải là dọn sẵn con đường và ép bé phải đi theo.
Còn bạn, bạn sẽ chọn dạy con cái gì ? Hãy chia sẻ với mình nhé, biết đâu bạn sẽ giúp mình có được cái nhìn tổng quan hơn.

Nguồn tham khảo : Internet

0 nhận xét:

Đăng nhận xét